Những điều đặc biệt về sân vận động Stamford Bridge – sân nhà của CLB Chelsea

3232 lượt xem

Stamford Bridge là một sân vận động bóng đá trứ danh tại  Anh khi sân nhà của Chelsea và là một trong những nơi đến dễ khó về nhất giải đấu. Hãy cùng 8bongtv tìm hiểu thông tin về sân Stamford Bridge, nơi Chelsea đã tạo nên nhiều kỉ lục của Ngoại hạng Anh.

Tổng quan về sân vận động Stamford Bridge

Stamford Bridge (/ˈstæm.fərd ˈbrɪdʒ/) là một sân vận động bóng đá nằm ở Chelsea và Khu Hammersmith và Fulham của Luân Đôn, trên đường Fulham, Luân Đôn, là sân nhà của Chelsea. Sức chứa là 42.055, là sân vận động lớn thứ 7 tại Premier League.

Ngày 28 tháng 4 năm 1877, sân Stamford Bridge với 5.000 chỗ ngồi chính thức mở cửa lần đầu tiên. Đó là một sự kiện được tổ chức rất hoành tráng bởi ông chủ của nó là một Huân tước giàu có bậc nhất London, và đó là sản phẩm của kiến trúc sư Archibald Leitch – một người mà không ai trong giới thiết kế không biết đến.

Stamford Bridge vào đầu thế kỉ 21

Thiết kế bởi kiến trúc sư Archibald Leitch, sân Stamford Bridge được xây dựng từ năm 1876 và khánh thành ngày 28/04/1877 trên khuôn viên 12,5 ha. Ban đầu, sân được dùng để tổ chức các trận bóng chày, đến năm 1904 mới chuyển sang thi đấu bóng đá, khi anh em nhà Mears nắm quyền sở hữu. Năm 1905 CLB bóng đã Chelsea được thành lập và chính thức là chủ sở hữu sân này.

Cái tên Stamford Bridge gắn liền với một sự kiện lịch sử lớn ở nước Anh, nơi diễn ra những trận chiến ác liệt của vua Harold chống lại những tên cướp biển Vikings năm 1906, ban đầu gọi là Stanford Bridge, được cấu thành bởi tên chiếc cầu ‘Stanford Creek’ và dòng nước ‘Little Chelsea Bridge’.

Stamford Bridge trước khi cải tạo vào thập niên 1990

Mới đầu sân chỉ có 120 hàng ghế ở khán đài phía Đông (East Stand) với sức chứa 5000 người. Các khán đài phía Nam (Shed End), Bắc (North Stand) và Tây (West Stand) lần lượt được xây dựng vào các năm 1930, 1939 và 1964. Lúc này, sức chứa của sân được nâng lên 13.500 người. Năm 1974, khán đài phía Đông được xây dựng lại với kiến trúc hiện đại nhất lúc bấy giờ và vẫn tồn tại đến tận ngày nay.

Từ cuối những năm 1970, Chelsea lâm vào khủng hoảng tài chính và phải chia sẻ quyền sử dụng sân với các đội bóng khác. Đến năm 1992, sau hơn 10 năm chiến đấu, chủ tịch Ken Bates đã đưa Stamford Bridge trở lại là của riêng Chelsea.

Năm 1982, khi đó Chelsea đang đứng ở lưng chừng bảng xếp hạng tại giải hạng nhì. Ngày đó, Chelsea không có được một sân đấu khang trang như Stamford Bridge danh tiếng mà chúng ta biết đến hôm nay; tất cả lúc đó chỉ là một bãi đất trống với khán đài chỉ có 14.000 chỗ ngồi. Rồi Ken Bates đến và mua lại Chelsea, Stamford Bridge bắt đầu được nâng cấp và xây dựng lại thành một tổ hợp Chelsea Village với hệ thống nhà hàng, khách sạn và trung tâm tập luyện, giải trí

Công cuộc tái tạo sân Stamford Bridge bắt đầu được tiến hành từ năm 1994 với khán đài phía Bắc, 1997 là phía Nam, 1998 là phía Tây. Hiện nay sức chứa của sân là 42.360 người và dường như không đáp ứng được nhu cầu của người hâm mộ khi tỉ phú Nga Abramovich đổ tiền vào, biến Chelsea thành CLB giàu tiềm lực nhất nước Anh.

Thông tin chung về sân nhà của Chelsea

  • Tên đầy đủ: Stamford Bridge
  • Khánh thành: 28/04/1877
  • Kích thước sân: 105m * 68m
  • Vị trí:  Fulham Rd, Fulham, London SW6 1HS, Vương quốc Anh
  • Sức chứa sân: 40.270  chỗ ngồi

Kiến trúc của sân Stamford Bridge có gì độc đáo?

Cũng giống như những sân đấu hiện đại khác, sân nhà Chelsea bao gồm 4 khán đài và mỗi phần đều mang một phong cách riêng. Thế nhưng, cấu trúc của sân Stamford Bridge được thiết kế như một chiếc lồng khổng lồ với những khung sắt thép kiên cố.

Stamford Bridge từ trên cao

Cấu trúc sân vận động Stamford Bridge

Khán đài Matthew Harding (Matthew Harding Stand)

Sức chứa:10.933
Khán đài Matthew Harding, trước đây gọi là khán đài Bắc. Matthew Harding là tên một vị cựu giám đốc Chelsea. Ống là một ủng hộ viên trung thành của The Blues, đã từng bỏ ra rất nhiều tiền của để giúp Chelsea vượt qua những tháng ngày đen tối của cuộc khủng hoảng tài chính đầu những năm 90. Ông mất ngày 22/10/1996 trong một vụ tai nạn máy bay. Để tưởng nhớ những đóng góp to lớn của Matthew Harding, tên ông đã được đặt cho khán đài phía Bắc như một sự tri ân từ The Blues. Khán đài gồm 2 tầng chính với phần lớn những người có vé xem cả mùa. Có tin cho rằng Roman Abramovich sẽ mở rộng khán đài này trong thời gian tới.

Khán đài Đông (East Stand)

Sức chứa:11.253
Như đã biết, đây là khán đài lâu đời nhất tại sân SB. Trước đây nó là vị trí dành cho các CĐV đội khách, ngồi tầng dưới cùng. Tuy nhiên, đầu mùa giải 2005/2006, Jose Mourinho đã đề nghị chuyển khu vực CĐV nhà đến phần khán đài ‘’nhạy cảm’’ này để tăng thêm nhuệ khí khi Chelsea thi đấu. Khán đài này gồm 3 tầng chính và là trái tim của SVĐ. Ngay dưới khán đài là nơi đặt máy quay chính; ngoài ra còn có phòng thay đồ của các cầu thủ, phòng hội ý, phòng nghe nhìn, trung tâm báo chí và phòng bình luận. Tầng giữa có dãy phòng của ban lãnh đạo còn tầng dưới cùng được xem là một trong những vị trí quan sát tốt nhất trên sân.

Khán đài Shed End (Shed End)

Sức chứa: 6831
Shed End là khán đài phía Nam; gồm 2 tầng. Tầng dưới từng là nơi dành cho CĐV nhà, tuy nhiên từ mùa giải 2005/2006, góc phía đông của khán đài đã được dành cho các CĐV khách. The Shed còn có một Viện Bảo tàng Trăm năm và một bức tường kỷ niệm. Đó là nơi tưởng nhớ vĩnh viễn những CĐV trung thành nhất của Chelsea, những người đã nguyện trao trọn tình yêu của mình cho CLB đến tận khi qua đời.

Khán đài Tây (West Stand)

Sức chứa: 11.253
Khán đài Tây gồm 3 tầng, và là nơi đặt hàng ghế VIP. Abramovich thường xuyên dự khán các trận đấu tại đó. Ngoài ra khu vực này còn được đặt hệ thống sưởi ấm. Đây chính là khán đài đẹp nhất SB và có sức chứa lớn nhất. Do đó mà giá vé cho khu vực này đắt nhất, đặc biệt là tầng giữa và tầng dưới cùng.

Bình luận

Tin mới hơn